5. Và câu chuyện vẫn tiếp tục…

Linh đạo trẻ Salêdiêng đã lan rộng, vượt ra khỏi biên giới của Hội dòng, các cộng đoàn địa phương để trở thành một phong trào truyền cảm hứng cho người trẻ trên khắp thế giới. Nó không chỉ thu hút người trẻ, mà còn tái tạo và làm mới cuộc sống của những ai dấn thân hiến dâng đời mình cho sứ mạng ấy.

Chúng tôi kể lại câu chuyện này, từng phần một, với ước mong rằng câu chuyện ấy sẽ tiếp tục được viết tiếp như một món quà cho tất cả những ai còn tin tưởng và hy vọng vào giá trị của sự sống, tình liên đới và ơn gọi làm người giữa thế giới hôm nay.

Tiếng kêu của người trẻ

Ngay từ thời Cha Bosco và Mẹ Mazzarello, tiếng kêu của người trẻ đã vang vọng rõ rệt. Ngày nay, tiếng kêu ấy vẫn tiếp tục vang lên – mạnh mẽ và khẩn thiết hơn bao giờ hết.

Đó là tiếng kêu của những người trẻ bị tổn thương: kêu vì nghèo đói, vì cô đơn không ai lắng nghe, vì mất khả năng giao tiếp và nối kết trong một thế giới ảo hóa, vì thất nghiệp, bị đẩy ra bên lề xã hội, vì bạo lực và bất công mà họ không có sức chống lại, vì tàn phá của ma túy, rượu chè, mà họ cố thoát nhưng chưa đủ sức đứng lên. Tóm lại, đó là tiếng kêu vì sự sống – từ những người đói tìm cơm bánh, kẻ bị áp bức khát khao tự do, người sa đọa tìm lại phẩm giá, kẻ lạc lối tìm sự an toàn, người mỏi mòn tìm ý nghĩa, và thế giới bị bạo động khao khát bình an. (TTN XXIII, tr. 88; TTN XIX, tr. 1819)

Chúng ta nhận ra rằng: đó không chỉ là tiếng kêu của con người, mà là tiếng rên xiết của chính Chúa Thánh Thần trong lòng nhân loại, để sinh ra nơi thế giới này những người con đích thực của Thiên Chúa.

Tiếng kêu đó chính là “sự khẩn thiết về ơn cứu rỗi”. Và chúng ta, những người Salêdiêng và nhà đồng hành, tin rằng: chỉ nơi Đức Giêsu Kitô – Đấng Cứu Độ duy nhất – tiếng kêu ấy mới được lắng nghe và chữa lành tận căn.

Nhưng đó không phải là một hành động đơn độc. Tiếng kêu của người trẻ là một thách đố, là lời mời gọi khiến chúng ta phải hoán cải, phải sống có trách nhiệm – với và vì người khác.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã mạnh mẽ nhắc nhở chúng ta về sứ mạng ấy khi nói: “Đã đến lúc các bạn tiếp tục gia sản của ơn đoàn sủng Salêdiêng, cộng tác và làm việc để hướng tới một mùa vọng báo trước một sự gia tăng của sự thánh thiện trẻ trung. Đây là một nhiệm vụ lớn lao – không dễ dàng chút nào. Nó đòi hỏi một sự hiến dâng quảng đại, một tinh thần cầu nguyện sâu xa, một sự hiểu biết Lời Chúa, một sự nhạy bén trước những gợi ý của Thiên Chúa, và những lời đáp trả can đảm và chắc chắn từ phía các bạn.”

Tiếng kêu của người trẻ hôm nay cũng là tiếng gọi thức tỉnh lương tâm của Giáo hội. Chúng ta được mời gọi trở thành tiếng nói cho những ai không có tiếng, trở thành người nghèo giữa người nghèo, đấu tranh cho công lý và phẩm giá của người trẻ, và cùng nhau góp phần biến đổi thế giới này thành một dấu chỉ của Nước Thiên Chúa. (TTN XXIII – SDB, Phanxicô Salê, tr. 88)

Trong khủng hoảng của thế giới hiện đại – nơi nhân phẩm con người bị đe dọa, giá trị bị đảo lộn, và người trẻ dễ bị cuốn vào lối sống vô hồn – chúng ta, những nhà giáo dục và đồng hành, cảm thấy một sự cấp bách lớn lao.

“Chúng ta cần giáo dục những người trẻ không chỉ để họ đáp ứng các nhu cầu mới của xã hội,
mà còn để họ trở thành những nguồn vui mới, những người chủ động – nhiệt tâm – kiến tạo một xã hội xứng với con người.” (TTN XIX – FMA, tr. 40)

Đây chính là sứ mạng và cũng là niềm hy vọng của linh đạo Salêdiêng: Đồng hành với người trẻ để họ khám phá ra ơn gọi nên thánh trong chính đời thường, giữa sân chơi, lớp học, xưởng làm việc, hành lang ký túc xá… Và từ đó, chính họ sẽ trở thành những người loan báo Tin Mừng cho các bạn trẻ khác.

Chúng ta là những người có một câu chuyện tốt đẹp để kể

Tiếng kêu của người trẻ là một lời cầu cứu chân thật. Nó kêu mời chúng ta lên đường, hành động, và trao ban. Nhưng chúng ta sẽ đáp lại thế nào? Làm sao để câu trả lời của chúng ta không chỉ là những ý tưởng đẹp, những câu nói hay, mà là một chứng tá sống động và có sức biến đổi thực sự?

Linh đạo trẻ Salêdiêng không đưa ra một công thức lý thuyết, mà chỉ cho chúng ta một con đường rất đặc biệt – một lối sống, một câu chuyện. Một câu chuyện được viết nên không chỉ bằng lời, mà bằng chính cuộc đời của những con người như Cha Bosco, Mẹ Mazzarello, các tu sĩ Salêdiêng nam nữ, và biết bao người trẻ sống giữa đời thường nhưng chọn sống vì tha nhân, trao ban hy vọng, mang lại sức sống.

Phía sau những dòng chữ trong tài liệu này, có những gương mặt: những người đã lấp đầy cuộc đời mình và cuộc đời của người khác bằng những hành động thấm đẫm tình yêu, chứ không chỉ bằng lời nói.

Bạn và tôi, chúng ta cũng thuộc về câu chuyện đó. Có thể chúng ta không vĩ đại như các bậc cha anh đi trước, nhưng trong những giới hạn, trong đam mê nhỏ bé và thiện chí chân thành, chúng ta cũng đang viết tiếp câu chuyện này – một câu chuyện đã làm chúng ta rung động, lôi cuốn, và thắp lên trong lòng một niềm hy vọng mới.

Khi suy niệm Lời Chúa, chúng ta khám phá một ánh sáng hướng dẫn hành trình của mình. Trong Công vụ Tông đồ, chương 3, chúng ta đọc thấy: “Một hôm, ông Phêrô và ông Gioan lên Đền Thờ vào giờ cầu nguyện. Gần cửa Đẹp, có một người què từ khi mới sinh được đặt để xin bố thí. Anh ta ngước nhìn hai ông, mong được điều gì. Nhưng thánh Phêrô nói: ‘Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: Nhân danh Đức Giêsu Kitô, người Nazareth, anh đứng dậy mà đi!’ Phêrô kéo anh đứng dậy. Tức thì, anh được chữa lành, nhảy nhót ca tụng Thiên Chúa.”(Cv 3,1-10)

Hành động chữa lành ấy không chỉ là một phép lạ thể lý. Đó là một dấu chỉ của sự sống phục sinh, là tiếng nói của một đức tin mạnh mẽ: “Anh được chữa lành nhờ Đức Giêsu – Đấng các ông đã đóng đinh, nhưng Thiên Chúa đã cho sống lại từ cõi chết.”

Việc chữa lành và lời tuyên xưng đức tin không thể tách rời. Nếu chỉ dừng lại ở việc làm cho ai đó “đi được”, “sống tốt hơn”, “có việc làm”, “thoát khỏi nghiện ngập”… mà không dẫn họ đến niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh, thì vẫn còn thiếu một điều gì rất sâu xa: niềm hy vọng chiến thắng cả cái chết. Không có đức tin vào Đức Giêsu, thì ngay cả tự do hay sức khỏe cũng không đủ để con người tránh khỏi cái chết nội tâm, hay sự nô lệ sâu kín nơi linh hồn.

Trở thành môn đệ Đức Kitô không chỉ là tin vào Người – mà là công bố Người bằng cả cuộc sống. Không chỉ bằng miệng, nhưng bằng những hành động cụ thể, bằng một đời sống phản chiếu niềm tin, sự phục sinh và lòng thương xót. Và điều này, chính là điều mà linh đạo trẻ Salêdiêng mời gọi chúng ta sống hôm nay.

Chúng ta có thể nói rằng linh đạo Salêdiêng cho người trẻ chính là một trang nối dài của Tin Mừng. Nó không chỉ kể lại câu chuyện Đức Kitô – mà còn giúp mỗi người trẻ trở thành một phần của câu chuyện ấy.

Khi người trẻ cảm nhận được rằng họ được yêu thương, được chữa lành, được trao ban giá trị, thì họ cũng có thể đứng dậy, bước đi, và ca tụng Thiên Chúa bằng chính đời sống của mình.

Chúng ta có thể nói về linh đạo trẻ Salêdiêng như một hành trình chữa lành và loan báo Tin Mừng không? – Chắc chắn là có. Vì nơi đâu người trẻ được lắng nghe, được đồng hành, được mời gọi nên thánh giữa đời thường – nơi đó Đức Kitô đang hiện diện và hành động.

Trở nên những nhân chứng của một câu chuyện sống động được kể lại – với sự sống và hy vọng

Mỗi người chúng ta được trao phó một sứ mạng: trả lời tiếng gọi đã vang lên từ trái tim của biết bao người trẻ hôm nay – lời cầu cứu thầm lặng nhưng tha thiết. Và linh đạo trẻ Salêdiêng chính là một câu chuyện được kể lại để trở thành câu trả lời sống động cho tiếng kêu đó.

Có ba yếu tố thiết yếu làm cho câu chuyện ấy thực sự sống lại hôm nay.

1. Chúng ta phải là nhân chứng sống động

Biết nội dung của câu chuyện là chưa đủ. Chỉ những ai sống linh đạo Salêdiêng cách chân thành và đầy lửa mới có thể kể lại câu chuyện này với sức thuyết phục. Một linh đạo không được sống thì cũng không thể được truyền đạt. Câu chuyện sẽ chỉ sống nếu được kể bằng chính cuộc đời của những con người đã để mình bị chuyện đó chạm đến, biến đổi, và định hình.

2. Chúng ta phải làm cho câu chuyện có “địa chỉ” rõ ràng

Linh đạo không chỉ ở trong ý tưởng, mà cần được “neo” vào không gian và thời gian – vào những nơi chốn, những ký ức, và những cộng đoàn.

Nhiều bạn trẻ từng tham dự các cuộc gặp gỡ lớn như Confronto hay Cha Bosco Camps vẫn nhắc lại những trải nghiệm đó như những bước ngoặt trong đời mình. Ngọn đồi Becchi của Cha Bosco đã trở thành ngọn đồi của Tám Mối Phúc cho người trẻ. Ngôi nhà khiêm tốn tại Mornese vẫn âm vang tinh thần tu trì của Mẹ Mazzarello.

Những nơi này thật quan trọng. Nhưng chúng ta được mời gọi tạo ra thêm nhiều nơi khác – không chỉ là địa điểm vật lý, mà là những không gian sống động của linh đạo Salêdiêng, nơi người trẻ được mời gọi cầu nguyện, chia sẻ cuộc sống, và khám phá giá trị sâu xa của đời mình.

3. Chúng ta phải tiếp tục kể lại câu chuyện

Việc kể lại câu chuyện này là một hành động mang tính sứ vụ, và đó cũng là lý do vì sao bạn đang đọc những trang này. Tất cả đều được viết ra với một ước muốn: truyền đạt lại kinh nghiệm thiêng liêng của Cha Bosco và Mẹ Mazzarello, không phải như những điều quá khứ, mà như một ngọn lửa đang được chuyển trao cho thế hệ hôm nay.

Đây là điểm khởi đầu mới – không chỉ cho các tu sĩ Salêdiêng, mà còn cho giáo dân, cho người trẻ, cho các cộng đoàn ở khắp các châu lục, để cùng viết tiếp một câu chuyện của sự sống và hy vọng, lan tỏa khắp thế giới.

Câu chuyện tiếp tục...

Chỉ một điều là thực sự thiết yếu: sự sống và hy vọng nhân danh Thiên Chúa. Câu chuyện về linh đạo trẻ Salêdiêng có thể nuôi dưỡng và củng cố sự sống và hy vọng ấy trong từng con người. Đó là lý do vì sao chúng tôi đã kể lại câu chuyện của mình, và trao tặng nó như một món quà cho bạn – người bạn cùng đường, người bạn đồng sứ mạng. Chúng tôi hy vọng rằng bạn sẽ để mình bị câu chuyện này chạm đến, và rồi bạn cũng sẽ tiếp tục kể lại nó – theo cách rất riêng của bạn.

Những ai tìm thấy nguồn năng lực và cảm hứng trong những trang này – như biết bao thành viên của gia đình Salêdiêng – sẽ cảm thấy thôi thúc chia sẻ điều họ đã thấy, đã cảm nghiệm, đã hiểu rõ qua chính cuộc sống của mình. Họ sẽ kể lại bằng lời nói và bằng hành động, để người khác hiểu được lý do đằng sau công việc, lựa chọn và hy sinh của họ. Và họ sẽ tiếp tục – với lòng trung tín và dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần.

Chúng ta biết rằng việc kể lại câu chuyện này không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi công sức, sự kiên trì và cả dũng khí, bởi vì đó là việc nói lên chính bản thân mình, phơi bày niềm tin sâu kín nhất của mình trước người khác.

Câu chuyện có thể bị từ chối. Nhưng nó không thể bị che giấu. Nó cần được kể lại – ngay cả với lo lắng và run rẩy – bởi vì trong đó là sự thật về cuộc sống chúng ta, và về một sức mạnh thiêng liêng phát xuất từ chính sự yếu đuối của con người: “Quyền năng của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối của con người” (2 Cr 12,9)

Câu chuyện ấy đã lôi cuốn và biến đổi biết bao người, giúp họ trở nên những chứng nhân giữa đời thường, và vẫn đang tiếp tục như thế – hôm nay, nơi bạn, nơi tôi, và nơi chúng ta.

Chúng ta kể câu chuyện này với tất cả sự nhiệt thành và xác tín, trong niềm hy vọng rằng mọi người sẽ một lần nữa khám phá ra sự sống đích thực, và niềm hạnh phúc mà Đức Giêsu đã mang đến cho nhân loại.

Chúng ta nói về một người Cha nhân hậu, Đấng là Thiên Chúa của chúng ta, và chúng ta chia sẻ giấc mơ rằng mọi người sẽ nên một trong niềm hy vọng, trong một hành trình dẫn đến sự viên mãn đích thực.

SUY TƯ VÀ THẢO LUẬN

1. Những trang sách này nung đốt tôi thế nào với một niềm ao ước làm sống lại sự dấn thân của mình để trở nên một phần tử sống động nhiệt thành của câu chuyện người Salêdiêng?

2. Việc đào luyện và khả năng nào tôi cần có để trở nên một thành viên tích cực hơn của gia đình salêdiêng?

3. Để linh đạo giới trẻ Salêdiêng được mọi người biết đến, những chân trời mới nào mà chúng ta có thể mở ra?

4. Tôi sẽ làm gì để tiếp tục câu chuyện này để cho nhiều người khác có cuộc sống và niềm hy vọng?

4. Nhiệt tâm vì Nước Trời